Tóm tắt cốt truyện
Lời mở đầu
Một giáo sư tâm lý trình bày cho sinh viên bức tranh của bé A, một cô bé bị bắt năm mười một tuổi vì giết mẹ. Bà phân tích bức tranh theo hướng chẩn đoán: cái miệng nhòe nhoẹt phản ánh những nụ cười gượng gạo dưới sự bạo hành, ngôi nhà không có cửa biểu thị khao khát được che chở, những gai nhọn trên cây gợi ý tính hung hăng. Nhưng trong hốc thân cây đầy gai ấy có một con chim nhỏ, an toàn trong bọng cây. Điều này, giáo sư tuyên bố, cho thấy bản năng chăm sóc mạnh mẽ — một khao khát bảo vệ kẻ yếu. Nếu được tiếp xúc đúng cách với động vật và trẻ nhỏ, tính hung hăng của cô bé có thể được xoa dịu. Khuyến nghị của bà đã thành công: bé A, bà nói với lớp, giờ đang sống hạnh phúc với vai trò một người mẹ.
Blog mang tên Raku
Sinh viên đại học Sasaki, được bạn trong Câu lạc bộ Siêu nhiên là Kurihara mách nước, mở một blog đã ngừng hoạt động vào lúc nửa đêm. Viết dưới bút danh Raku, blog ghi lại cuộc sống của một người đàn ông cùng vợ — họa sĩ minh họa tên Yuki — kỷ niệm ngày cưới, phát hiện cô mang thai vào ngày Giáng sinh, những tháng ngày mong đợi bị phủ bóng bởi thai ngôi mông không chịu xoay đầu. Vài ngày trước ngày dự sinh, Yuki vẽ năm bức tranh đánh số, tưởng tượng tương lai của đứa bé ở những độ tuổi khác nhau, mỗi bức có một con số khoanh tròn bí ẩn mà cô không giải thích. Sau một khoảng im lặng, Raku thông báo đứa bé được cứu nhờ mổ lấy thai khẩn cấp nhưng Yuki đã chết trên bàn mổ. Rồi không có gì trong ba năm — cho đến một bài viết cuối cùng gửi đến người anh yêu thương nhất, nhắc đến bí mật của ba bức tranh, một tội lỗi không thể tha thứ, và tình yêu bền bỉ. Sasaki đọc đi đọc lại, không thể giải mã ý nghĩa của nó.
Ba bức tranh, một cái chết
Kurihara tiết lộ điều Sasaki đã bỏ lỡ: những bài viết đã bị xóa kéo dài ba năm, một nhân vật thứ ba bị giấu mà Raku không bao giờ nêu tên, lời khuyên y tế liều lĩnh về việc sinh thường với thai ngôi mông. Nỗi kinh hoàng thực sự nằm trong các bức minh họa. Là một họa sĩ chuyên nghiệp, Yuki sử dụng kỹ thuật xếp lớp — những con số khoanh tròn chỉ tỷ lệ gốc của mỗi bức tranh. Kurihara thay đổi kích thước bức tranh một đến ba, căn chỉnh các vòng tròn, rồi xếp chồng lên nhau. Hình ảnh kết hợp: xác một người phụ nữ bị mổ bụng, một đứa bé được kéo ra từ vết thương bụng đầy máu, một bà già mặc đồ phẫu thuật trắng thực hiện ca mổ. Yuki đã vẽ cảnh cái chết của chính mình do mổ lấy thai trước khi nó xảy ra. Một mình sau đó, Sasaki xếp chồng hai bức tranh còn lại. Chúng tạo thành hình ảnh cha và con nắm tay nhau bước đi — tầm nhìn lặng lẽ của Yuki về gia đình tiếp tục sống mà không có cô. Anh chạy đi tìm Kurihara nhưng không thấy cậu ta ở đâu cả.
Cuộc hành hương cấm kỵ của Yuta
Gần sáu tuổi, Yuta Konno sống cùng mama Naomi trong một căn hộ tầng sáu ở Tokyo, cha cậu là Haruto đã mất ba năm trước. Khi lớp mẫu giáo vẽ tranh về mẹ, Yuta vẽ tòa chung cư với căn hộ của mình bị phủ kín bằng màu xám. Cô giáo Haruoka điều tra và phát hiện nét tô xám được vẽ trước — nằm bên dưới hình chung cư để ngụy trang thứ gì đó khác. Bạn cùng lớp Miu nhớ lại rằng cậu bắt đầu bằng một hình chữ nhật chứa một hình tam giác nhỏ. Cô Haruoka gọi cho Naomi với giả thuyết bạo hành, mô tả các hình dạng. Naomi nổi cơn thịnh nộ, nhưng chính lời mô tả ấy lại cho bà câu trả lời thực sự: những hình dạng đó là nét bút đầu tiên của chữ kanji trên bia mộ. Sáng hôm sau, Yuta biến mất. Naomi tìm thấy cậu ở nghĩa trang, đang tìm ngôi mộ khắc tên Yuki Konno — mẹ ruột cậu, người đã chết khi sinh ra cậu. Naomi sáu mươi tư tuổi: bà là bà ngoại, không phải mẹ cậu.
Naomi mở cửa
Nhiều ngày qua, một chiếc xe đã bám theo Naomi và Yuta qua những con phố tối. Một bóng người trùm mũ trong chiếc áo khoác xám xuất hiện bên ngoài tòa nhà, theo họ lên cầu thang, nghe Yuta nói tên tầng nhà mình. Naomi có lý do riêng để tránh cảnh sát. Đêm sau khi tìm thấy Yuta ở nghĩa trang, chuông cửa reo lúc mười giờ. Qua lỗ nhìn trộm: chiếc áo khoác xám. Bà khóa phòng ngủ Yuta, lấy dao từ nhà bếp, và gọi vọng ra bằng giọng vui vẻ giả tạo. Khi người đàn ông bước vào, bà đâm lưỡi dao vào bụng hắn. Hắn hầu như không kháng cự, gục xuống sàn với một tay ấn vào vết thương. Mũ trùm rơi xuống để lộ khuôn mặt nhăn nheo của một ông già — ai đó mà Naomi nhận ra từ nhiều thập kỷ trước nhưng không thể nhớ ra. Máu đọng trên sàn linoleum hành lang. Chương truyện chuyển từ tự vệ tuyệt vọng sang điều gì đó xa xưa hơn nhiều.
Bức phác họa cuối cùng của thầy giáo mỹ thuật
Năm 1995, Iwata mười chín tuổi làm việc ở bộ phận hành chính báo chí dù khao khát được làm phóng viên. Sếp của anh là Kumai, một nhà báo kỳ cựu bị ung thư đẩy sang bên lề, từng dẫn đầu việc đưa tin về vụ án Iwata quan tâm nhất: vụ sát hại thầy giáo mỹ thuật Miura năm 1992, người thầy đã bí mật nuôi sống gia đình nghèo khó của Iwata bằng những hộp cơm bento hàng ngày. Miura được tìm thấy trên núi K — với hơn hai trăm vết thương. Bạn của ông là Toyokawa, người vốn hay ghen ghét, bị nghi ngờ nhưng không bao giờ bị bắt. Trong số bằng chứng: một bức vẽ núi thô sơ trên mặt sau hóa đơn, tờ giấy có các nếp gấp. Kumai chia sẻ hồ sơ vụ án. Iwata đến thăm trường cũ và gặp Yuki Kameido, học trò cũ của Miura. Một bức tranh canvas có đục lỗ dẫn hướng cho học sinh khiếm thị đã gợi mở bước đột phá: các nếp gấp không phải đường kẻ hướng dẫn vẽ mà là mốc xúc giác để vẽ mà không cần nhìn thấy tay mình.
Hoàng hôn chứng minh mánh khóe
Vào ngày giỗ, Iwata tái hiện chuyến leo núi của Miura với cùng bữa trưa mua từ cùng siêu thị. Anh đến trạm thứ tám lúc năm giờ chiều. Khi quay mặt về phía tây hướng dãy núi mà Miura đã vẽ rất trung thực, anh chỉ thấy một bóng đen — mặt trời lặn chiếu ngược toàn bộ dãy núi, xóa sạch mọi chi tiết. Miura không thể nhìn thấy những gì ông đã phác họa. Sự thật kết tinh qua đêm: Miura bị giết lúc bình minh, không phải hoàng hôn. Kẻ sát nhân ép ông ăn hộp cơm Hanayagi Bento tươi để thao túng kết quả phân tích chất chứa trong dạ dày. Thi thể bị đánh đập hơn hai trăm lần không phải vì thù hận mà để phá hủy mọi phương pháp xác định thời gian tử vong khác — hiện tượng cứng xác, vết hoen tử thi, độ đục giác mạc. Túi ngủ bị lấy đi để che giấu bằng chứng qua đêm. Mọi chi tiết tàn bạo đều là sự đánh lạc hướng có tính toán, và bức vẽ chính là bằng chứng của Miura rằng ông đã sống sót đến sáng.
Bức vẽ cuối cùng của Iwata
Đêm đó, dòng thời gian được Iwata điều chỉnh đã giải oan cho cả Toyokawa lẫn vợ Miura, những người có chứng cứ ngoại phạm buổi sáng. Chỉ Yuki Kameido là không có. Nhưng khi anh tỉnh dậy trong bóng tối, bị trói trong túi ngủ bằng dây thừng, giọng nói của người ngồi trên ngực anh lại sai — già hơn, cứng rắn hơn cô gái trẻ mà anh nghi ngờ. Người đó nhắc đến cái chết của chồng mình và nói tên Haruto: con trai của Miura. Đây là vợ Miura. Bà ép Iwata nuốt bento xay nhuyễn qua mũi bị bịt, rồi cầm lấy một hòn đá. Trước khi kết thúc, Iwata lôi được một tờ hóa đơn và cây bút chì từ túi áo, vẽ dãy núi bằng xúc giác, bắt chước phương pháp của người thầy — để lại thông điệp tử vong của chính mình. Vài ngày sau, Toyokawa được tìm thấy chết ở một tỉnh xa với bản thú tội đánh máy cho cả hai vụ giết người. Cảnh sát khép lại cả hai vụ án.
Chiếc áo khoác xám lộ diện
Ông già đang chảy máu trên sàn hành lang nhà Naomi tự xưng là Kumai — phóng viên đã đưa tin vụ sát hại chồng bà, Miura, hơn hai mươi năm trước. Ông gọi bà là Naomi Miura, tên theo chồng, rồi tự sửa: Konno, tên thời con gái. Ông nhắc đến Iwata, chàng trai trẻ dưới sự dìu dắt của ông, người đã leo lên ngọn núi đó và không bao giờ trở về. Trước khi bà kịp đáp, một thám tử xông qua cửa. Naomi Konno bị bắt vì tội cố ý giết người, các vụ án nguội được mở lại điều tra. Sự thật bùng nổ xuyên suốt mọi chương: Raku — người viết blog tận tụy với vai trò người mẹ, bà ngoại nuôi Yuta trong căn hộ tầng sáu, giọng nói đã giết Iwata trong túi ngủ, góa phụ của Miura — tất cả là một người phụ nữ mà ba thập kỷ bạo lực đều bắt nguồn từ một cội rễ duy nhất, ám ảnh đến tận cùng.
Cô bé và con chim sẻ
Trong trại giam, quá khứ của Naomi dần hé lộ. Một người cha hiền lành và một người mẹ vô cảm. Sau khi cha tự tử vì trầm cảm, mẹ cô vỡ vụn thành sự tàn nhẫn. Những trận đòn bắt đầu. Niềm an ủi duy nhất của Naomi là Cheepy, con chim sẻ mà cha mua tặng sinh nhật mười tuổi. Cô dọn nhà, gượng cười, chịu đựng — bất cứ điều gì để sống sót. Rồi một buổi chiều, mẹ cô túm lấy Cheepy và bắt đầu bóp nát trong nắm tay. Naomi quỳ gối van xin, đưa thân mình ra chịu phạt thay. Khi bàn tay chỉ siết chặt hơn, thứ gì đó trong cô vỡ tan. Cô giẫm lên cổ mẹ. Một tiếng rắc khẽ. Naomi ngồi ôm con chim còn sống bên xác mẹ, khóc vì nhẹ nhõm. Sáu năm trong trại giáo dưỡng tiếp theo, nơi nhà tâm lý học trong phần mở đầu phân tích bức tranh của cô — cái cây đầy gai che chở con chim — và tuyên bố cô đủ điều kiện phục hồi. Cheepy sống trọn đời trong trại, được Naomi chăm sóc đến phút cuối.
Vì sao Miura vẽ núi
Sau trại giáo dưỡng, Naomi trở thành nữ hộ sinh, kết hôn với thầy giáo mỹ thuật Miura, và sinh con trai tên Haruto. Cậu bé khép kín trở thành mục tiêu của lối dạy dỗ thô bạo từ cha — những chuyến đi dã ngoại bắt buộc, những cái tát vì không vâng lời. Cơn cuồng nộ bảo vệ từng cứu Cheepy quay trở lại. Một đêm tháng Chín năm 1992, Naomi trói chồng đang ngủ trong túi ngủ, ép ông ăn bento để làm sai lệch dòng thời gian khám nghiệm tử thi, và đánh đập ông đến không nhận ra. Hành động cuối cùng của Miura khiến bà bối rối: ông vẽ cảnh núi không phải để tố cáo vợ mà để tạo ra một dòng thời gian sai lệch che chở cho bà. Ông hiểu rằng nếu Naomi bị bắt, Haruto sẽ không còn cha mẹ nào. Bạn ông là Toyokawa, người chứng kiến vụ giết người từ trong bóng tối, đã lợi dụng điều đó để tống tình suốt nhiều năm. Khi phóng viên Iwata sau đó mở lại vụ án, Naomi giết anh trên cùng ngọn núi, rồi dàn dựng vụ tự tử của Toyokawa với bản thú tội đánh máy.
Mười lăm gam muối
Naomi trốn đến Tokyo cùng Haruto. Nhiều năm sau, Haruto trưởng thành tình cờ gặp lại Yuki Kameido — học trò cũ của cha anh, người phụ nữ anh sẽ cưới và ghi chép về cô với tên Yuki trên blog. Khi Yuki mang thai, một khao khát đen tối trỗi dậy trong Naomi: không phải lui về vai trò bà ngoại mà muốn làm mẹ một lần nữa, trung tâm và được cần đến. Mỗi sáng bà đưa cho Yuki ba viên nang mà bà gọi là thuốc bổ thai kỳ. Chúng chỉ chứa muối — mười lăm gam mỗi ngày, gấp ba lần giới hạn an toàn cho phụ nữ bị cao huyết áp. Với tư cách nữ hộ sinh trưởng tại phòng khám của Yuki, Naomi làm giả hồ sơ y tế của con dâu. Trong lúc sinh, huyết áp của Yuki tăng vọt thảm khốc. Một mạch máu vỡ trong não cô. Ca mổ lấy thai khẩn cấp cứu được bé Yuta. Yuki không qua khỏi. Naomi từ chức khỏi phòng khám và cuối cùng trở thành người mẹ mà bà khao khát được làm.
Raku ký tên lần cuối
Yuki đã biết. Khoảng một tuần trước ngày dự sinh, cô khóc nức nở hàng giờ — có lẽ là khoảnh khắc cô nhận ra Naomi đang làm gì. Nhưng phương pháp quá tinh vi để chứng minh, và tố cáo mẹ chồng đồng nghĩa với việc bị đẩy ra khỏi gia đình duy nhất cô có. Vì vậy cô giấu di chúc trong nghệ thuật: năm bức tranh đánh số mà khi xếp chồng đúng cách, mô tả một bà già mặc đồ phẫu thuật kéo đứa bé ra từ xác một người phụ nữ bị mổ bụng. Bà già đó là Naomi. Ba năm sau cái chết của Yuki, Haruto giải được mật mã. Bài viết cuối cùng trên blog gửi đến người anh yêu thương nhất, gọi tên tội lỗi không thể tha thứ và tình yêu bất diệt trong cùng một hơi thở. Sự mâu thuẫn giữa hai sự thật ấy đã hủy diệt anh. Không thể kết tội mẹ, không thể tha thứ cho bà, Haruto treo cổ tự vẫn. Naomi tìm thấy thi thể anh lúc bình minh.
Sự hy sinh có tính toán của Kumai
Kumai dành cả thập kỷ truy tìm sự thật sau cái chết của Iwata. Nhận định then chốt của ông: cả Miura lẫn Iwata đều có thể vẽ cảnh núi từ trí nhớ trong bóng tối hoàn toàn, nghĩa là các vụ giết người có thể xảy ra vào ban đêm — khi chỉ Naomi không có chứng cứ ngoại phạm. Những bức vẽ để lại ở cả hai hiện trường chỉ có lợi cho mình bà, một người phụ nữ có chứng cứ ngoại phạm buổi sáng và muốn điều tra viên tập trung vào lúc bình minh. Được chẩn đoán ung thư lần nữa ở tuổi sáu mươi lăm, Kumai nhờ một người bạn thám tử và thiết kế bẫy. Ông bám theo Naomi và Yuta suốt bốn ngày, trông chờ bản năng bạo lực bảo vệ của bà sẽ bộc phát. Ông cố tình không mặc áo giáp mà đồng nghiệp yêu cầu. Tiến sĩ Hagio, nhà tâm lý học trong phần mở đầu, nhìn thấy vụ bắt giữ trên tin tức và xem xét lại phân tích từ nhiều thập kỷ trước với nỗi kinh hoàng. Những chiếc gai che chở con chim trong bức tranh thời thơ ấu của Naomi không tồn tại tách biệt khỏi bản năng chăm sóc. Chúng chính là công cụ của nó.
Mì xào trong buổi nướng thịt
Hồi phục trên giường bệnh, Kumai phát hiện bạn cùng phòng — một chàng trai trẻ bị gãy chân — biết về vụ án nhiều hơn bất kỳ người dân thường nào. Anh sinh viên đại học đã dành cả năm mổ xẻ blog sau lời mách nước của bạn câu lạc bộ, và nhận ra tên Kumai từ tin tức. Anh đề nghị một thỏa thuận: blog chứng minh Naomi cũng đã giết con dâu, đổi lấy lời hứa Kumai sẽ phẫu thuật ung thư. Anh tiết lộ bí mật của bút danh — HARUTO KONNO sắp xếp lại thành OH NO NOT RAKU. Kumai đồng ý. Ông bắt đầu nhận nuôi Yuta. Vào một buổi chiều tháng Sáu, ông đưa cậu bé đến buổi nướng thịt tại nhà Miu, bạn mẫu giáo của Yuta. Bố Miu, nhận ra Yuta không thích thịt, đặt một cái đĩa lên bếp than và xào mì thay. Yuta và Miu đứng nhìn, háo hức, ánh nắng mùa hè ấm áp trên khuôn mặt hai đứa trẻ.
Phân tích
Strange Pictures vận hành như một con búp bê lồng nhau trong văn chương: bí ẩn của mỗi chương — một blog, bức tranh của trẻ nhỏ, một cuộc điều tra án mạng — hóa ra đều là một khía cạnh của tình mẫu tử bệnh hoạn nơi một người phụ nữ. Sự đổi mới cấu trúc của Uketsu nằm ở chỗ khiến người đọc giải đố cùng nhân vật, rồi hồi tố tái bối cảnh hóa mọi lời giải. Người đọc blog tưởng mình đang giải mã một câu chuyện ma. Cô giáo mẫu giáo tưởng mình đang điều tra bạo hành. Phóng viên trẻ tưởng mình đã bắt được một người bạn ghen tị. Mỗi người đều sai theo cách soi sáng việc góc nhìn định hình — và bóp méo — sự hiểu biết.
Ở cốt lõi tâm lý, tiểu thuyết đặt câu hỏi liệu tình yêu bảo vệ có thể trở nên không phân biệt được với sự săn mồi hay không. Naomi giết mẹ để cứu con chim sẻ, giết chồng để cứu con trai, và giết con dâu để cứu chính bản sắc làm mẹ của mình. Động cơ chuyển dịch từ tự vệ tuyệt vọng sang chiếm hữu ái kỷ, nhưng bản thân Naomi không thể nhận ra ranh giới. Sự đọc sai của Tiến sĩ Hagio trong phần mở đầu — diễn giải gai nhọn và con chim như những phẩm chất tách biệt — trở thành nghịch lý sâu sắc nhất của cuốn sách. Chúng chưa bao giờ tách biệt. Sự nuôi dưỡng và sự hủy diệt mọc lên từ cùng một hệ rễ.
Mô-típ tranh-vẽ-như-lời-chứng thống nhất toàn bộ câu chuyện. Bức chân dung cái chết nhiều lớp của Yuki, bức phác họa núi của Miura, bản sao vẽ bằng xúc giác của Iwata, bia mộ ẩn giấu của Yuta, bức tranh chẩn đoán trong phần mở đầu — trong mỗi trường hợp, tranh vẽ truyền đạt điều mà lời nói không thể, bởi người vẽ đang hấp hối, hoặc là trẻ nhỏ, hoặc bị mắc kẹt trong mối quan hệ nơi sự thật được nói ra là bất khả. Uketsu gợi ý rằng biểu đạt thị giác vận hành dưới ngưỡng lừa dối có ý thức, phơi bày điều mà người nghệ sĩ có thể không biết mình đang phơi bày.
Đáng lo ngại nhất là lớp phê phán thể chế. Mọi hệ thống mà Naomi đi qua — tư pháp vị thành niên, y tế, thực thi pháp luật, phối hợp cảnh sát liên tỉnh — đều được thiết kế để nhận diện người như bà và đều thất bại. Tội ác của bà thành công không phải vì bà né tránh các hệ thống này mà vì bạo lực của bà về mặt cấu trúc giống hệt sự tận tụy. Cái kết buổi nướng thịt mang lại hơi ấm nhưng không có sự xá tội: Yuta có thể lớn lên trong tình yêu thương, nhưng cái giá là năm mạng người và một di sản bạo lực xuyên thế hệ khoác lên mình chiếc áo chăm sóc.
Tóm tắt đánh giá
Những Bức Tranh Kỳ Lạ là một tiểu thuyết trinh thám có cấu trúc độc đáo, kết hợp văn bản và hình minh họa. Độc giả khen ngợi định dạng sáng tạo, cốt truyện phức tạp và những bước ngoặt bất ngờ, so sánh nó với việc giải đố. Nhiều người thích khía cạnh tâm lý và các câu chuyện liên kết với nhau. Những ý kiến phê bình chỉ ra văn phong đơn giản và các giải thích lặp đi lặp lại, có thể do bản dịch. Cuốn sách gây chia rẽ độc giả, với một số người thấy nó xuất sắc và những người khác thấy nhàm chán. Nhìn chung, nó được đánh giá là một cuốn sách giải trí, đọc nhanh, thách thức độc giả ghép nối các manh mối và gỡ rối một bí ẩn phức tạp.
Nhân vật
Naomi Konno
Bà nội đóng vai mẹMột người phụ nữ sáu mươi tư tuổi nuôi cháu trai Yuta trong một căn hộ chật hẹp ở Tokyo, tự giới thiệu mình là mẹ cậu bé. Tuổi thơ của Naomi được rèn đúc trong những thái cực: cha tự tử khiến bà bị mắc kẹt với một người mẹ bạo hành, hình thành nên một tâm lý đánh đồng tình yêu với sự bảo vệ bằng mọi giá. Bà thừa hưởng vẻ đẹp của mẹ mình — làn da trắng, mái tóc đen — và nỗi sợ hãi rằng mình cũng sẽ thừa hưởng sự tàn nhẫn ấy. Là một nữ hộ sinh được đào tạo bài bản, bà hiểu sinh và tử như hai lực lượng song sinh. Mối quan hệ của bà với thiên chức làm mẹ là tuyệt đối: bà cần vai trò ấy như phổi cần không khí. Ẩn sau sự ấm áp và khả năng nội trợ đảm đang là một tâm trí phân loại thế giới thành những người cần được che chở và những kẻ đe dọa sự che chở ấy. Mọi quyết định bà đưa ra đều xuất phát từ một câu hỏi duy nhất: một người mẹ sẽ làm gì để giữ con mình an toàn?
Isamu Kumai
Phóng viên về hưu kiên trìMột cựu phóng viên sáu mươi lăm tuổi của một tờ báo địa phương, bị chuyển sang bộ phận hành chính sau khi ung thư làm gián đoạn sự nghiệp. Bản sắc của Kumai được xây dựng trên sự theo đuổi không ngừng nghỉ — ông được đặt biệt danh Tay Giải Quyết vì khả năng khai thác tin độc quyền từ các cuộc điều tra đang diễn ra. Bị buộc phải rời bỏ một bài báo là vết thương lớn nhất trong đời nghề nghiệp của ông, và cảm giác tội lỗi về những gì xảy ra với người đàn em mà ông dìu dắt đã biến nó thành nỗi ám ảnh. Cô đơn, chưa kết hôn và không con cái, ông chẳng có lý do gì để giữ gìn bản thân ngoài công việc. Khung đạo đức của ông mang tính trao đổi: thông tin là tiền tệ, công lý được đo bằng kết quả. Nhưng ẩn sau sự thực dụng là sự quan tâm chân thành dành cho những người bị tổn thương bởi các tội ác ông điều tra — một sự quan tâm mà ông chỉ biết thể hiện bằng hành động.
Shunsuke Iwata
Phóng viên mồ côi mang món nợMột nhân viên báo chí mười chín tuổi có người thầy dẫn dắt là thầy giáo mỹ thuật Miura, người đã âm thầm nuôi sống cậu và ông nội bằng cách mang thêm hộp cơm bento mỗi ngày. Mồ côi vì bệnh tật — mất mẹ năm mười một tuổi, mất cha năm mười lăm tuổi — Iwata dồn nỗi đau vào một tham vọng duy nhất: trở thành phóng viên để điều tra vụ giết người chưa được phá của thầy Miura. Cậu sở hữu bản năng phân tích sắc bén nhưng, như Kumai nhận xét, quá mềm yếu — sự đồng cảm và thái độ kính trọng trật tự xã hội khiến cậu do dự ở những chỗ mà một phóng viên dày dạn sẽ xông lên. Việc cậu tái hiện ngày cuối cùng của thầy Miura trên núi vừa là cuộc hành hương tưởng niệm vừa là bước đột phá trong điều tra. Iwata đại diện cho người lý tưởng chủ nghĩa tin rằng việc tìm kiếm sự thật tự nó đã mang tính cứu rỗi, chưa hiểu rằng những người canh giữ bí mật có thể nguy hiểm không kém chính những bí mật ấy.
Haruto Konno
Người con trai chưa bao giờ cắt dây rốnCon trai của Naomi và là blogger đứng sau trang Oh No, not Raku — một phép đảo chữ từ tên đầy đủ của anh. Được nuôi dưỡng bởi một người mẹ có tình yêu tuyệt đối và một người cha có tình yêu mang tính thể chất và đòi hỏi, Haruto lớn lên thành một người đàn ông khép kín, hiền lành, luôn nghe theo Naomi trong mọi việc. Ngay cả khi đã trưởng thành, anh vẫn làm theo lời mẹ — một lòng trung thành sâu đến mức giống sự phụ thuộc hơn là sự tận tụy. Các bài viết trên blog của anh thể hiện sự ấm áp, hài hước và niềm vui chân thành trong cuộc sống gia đình với vợ Yuki, ghi lại thai kỳ của họ với sự nhiệt tình lây lan trong khi những dòng chảy ngầm vận động bên dưới bề mặt. Mâu thuẫn trung tâm trong tính cách anh là khoảng cách giữa con người mà tình yêu của Yuki đang biến anh thành và đứa trẻ mà tình yêu của Naomi luôn giữ anh là.
Yuki Kameido
Họa sĩ nhìn thấu quá nhiềuMột họa sĩ minh họa tài năng, lần đầu xuất hiện với tư cách học trò tận tụy của thầy Miura, mang theo những tình cảm phức tạp vào tuổi trưởng thành. Sau nhiều năm vật lộn với sự nghiệp và xa cách gia đình, cô tái hợp với Haruto và tìm thấy tình yêu đích thực. Nhạy bén và tháo vát, Yuki chuyển hóa tài năng nghệ thuật của mình thành hình thức giao tiếp duy nhất có thể khi lời nói trở nên bất lực — những bức tranh mã hóa kể lên sự thật mà cô không thể nói thành lời.
Yoshiharu Miura
Thầy giáo thẳng tính, trái tim ẩn giấuMột giáo viên mỹ thuật trung học bị mọi người ghét vì sự nghiêm khắc nhưng âm thầm tận tụy với phúc lợi của học sinh. Ông nuôi gia đình một học sinh nghèo bằng những hộp cơm bento hàng ngày và dành hàng giờ tư vấn cho những thiếu niên gặp khó khăn. Tình yêu của ông dành cho con trai Haruto là chân thành nhưng được thể hiện qua kỷ luật, điều khiến ông mâu thuẫn với Naomi. Chuyên môn nghệ thuật và sự am hiểu sâu sắc về cảnh quan núi non của ông có ý nghĩa quan trọng vượt xa cuộc đời ông.
Yuta Konno
Cậu bé giữa hai người mẹGần sáu tuổi, Yuta nhạy cảm và có năng khiếu nghệ thuật, âm thầm tiếp nhận nhiều hơn những gì người lớn xung quanh nhận ra. Cậu mang trong mình ký ức bị chôn vùi về việc đi thăm mộ cùng cha và lời dặn không bao giờ được nhắc đến mẹ ruột. Việc cậu phát hiện họ tên mình bằng chữ Hán đã mở khóa ký ức ấy và đẩy cậu vào một hành trình mà không đứa trẻ nào nên đi một mình. Trí tuệ cảm xúc của cậu vượt xa tuổi tác — cậu giấu những gì mình biết để bảo vệ những người mình yêu thương.
Kurihara
Nhà phân tích giải đố của câu lạc bộThành viên trẻ hơn cùng câu lạc bộ Siêu nhiên ở đại học với Sasaki, Kurihara sắc sảo một cách bất ngờ — anh in toàn bộ blog, mổ xẻ những điểm mâu thuẫn trong suốt quãng đường đi làm, và nắm vững kỹ thuật xếp lớp minh họa để giải mã câu đố bức tranh. Nỗi ám ảnh thầm lặng của anh với những bí ẩn trên blog kéo dài hơn cuộc trò chuyện ban đầu với Sasaki và vượt xa khoảng thời gian họ ở bên nhau.
Sasaki
Độc giả bước vào mê cungMột sinh viên năm cuối đại học đang bận rộn tìm việc, phát hiện ra blog qua gợi ý của Kurihara. Anh đóng vai trò là điểm tiếp cận của người đọc vào câu chuyện bí ẩn, trải nghiệm cùng nỗi kinh hoàng dần dần hé lộ song song với độc giả.
Miho Haruoka
Cô giáo mầm non kiêm thám tửCô giáo mầm non tận tụy của Yuta, người nhận ra bức tranh kỳ lạ của cậu bé và điều tra với sự kiên nhẫn và thông minh. Cô chuyển đổi linh hoạt giữa sự ấm áp và nghiêm khắc tùy theo yêu cầu của lớp học và quan tâm sâu sắc đến từng đứa trẻ. Kết luận sai lầm của cô về bạo hành không phản ánh sự bất tài mà phản ánh giới hạn của việc đọc thế giới nội tâm của một đứa trẻ từ bên ngoài — một chủ đề mà cuốn sách khám phá nhiều lần.
Tiến sĩ Tomiko Hagio
Nhà tâm lý học đã đọc saiMột giáo sư nổi tiếng hiện nay, người đã phân tích bức tranh của Naomi nhỏ tuổi nhiều thập kỷ trước và tuyên bố cô bé có thể được cứu vãn. Đánh giá ban đầu của bà đặt ra câu hỏi trung tâm của cuốn sách về việc liệu tình yêu của người mẹ có bao giờ có thể tách rời khỏi khả năng bạo lực hay không.
Nobuo Toyokawa
Bạn ghen tị trở thành mối đe dọaBạn cùng trường mỹ thuật tài năng hơn Miura nhưng lại oán hận vì phải nhờ giúp đỡ từ một người kém tài hơn. Sự ghen tị và ác ý khiến hắn trở nên nguy hiểm theo những cách vượt xa sự ganh đua nghệ thuật, và sự hiện diện của hắn trong câu chuyện kết nối quá khứ của Miura với chuỗi tội ác leo thang của Naomi.
Miu Yonezawa
Bạn cùng lớp hay quan sát của YutaMột cô bé mầm non già dặn trước tuổi, luôn theo dõi Yuta và cung cấp lời khai nhân chứng quan trọng về quá trình vẽ tranh của cậu bé. Sự thẳng thắn và trưởng thành về cảm xúc của cô bé vượt xa tuổi tác.
Ông Yonezawa
Ông bố nướng thịt vui tínhCha của Miu, một người vui vẻ luôn giữ tinh thần lạc quan dù vợ bị ung thư. Ông tổ chức buổi tiệc nướng cuối cùng, cho bọn trẻ thấy rằng niềm vui vẫn tồn tại ngay cả bên cạnh nỗi đau.
Thủ pháp kể chuyện
Năm bức tranh xếp lớp của Yuki
Cái chết được mã hóa trong nghệ thuật xếp lớpNăm bức minh họa bề ngoài mô tả một em bé chưa sinh ở các giai đoạn cuộc đời khác nhau, mỗi bức được đánh số bằng chữ số trong vòng tròn. Chúng hoạt động trên hai tầng: một cách vô hại, như những tưởng tượng đầy hy vọng của người mẹ; một cách bí mật, như một câu đố đòi hỏi kỹ thuật minh họa chuyên nghiệp để giải mã. Sử dụng kỹ thuật xếp lớp, bức tranh một đến ba kết hợp thành một hình ảnh duy nhất khi thay đổi kích thước bằng cách khớp các vòng tròn số và xếp chồng lên nhau: một bà già mặc đồ phẫu thuật trắng đang lấy em bé ra từ cơ thể bị rạch bụng của người mẹ đã chết. Bức tranh bốn và năm, xếp lớp riêng, tạo thành hình ảnh người cha và đứa trẻ nắm tay nhau đi bộ. Các bức tranh thúc đẩy bí ẩn trên blog, kích hoạt khám phá đau đớn của một nhân vật nhiều năm sau, và cuối cùng đóng vai trò bằng chứng của một tội ác được ngụy trang thành cái chết tự nhiên.
Tranh vẽ núi trên hóa đơn
Thông điệp lúc hấp hối chứng minh thời gianCả hai nạn nhân bị giết trên núi K— đều vẽ phong cảnh núi non trên hóa đơn siêu thị, sử dụng nếp gấp giấy làm hướng dẫn xúc giác, bàn tay họ hoạt động mù lòa bên trong túi ngủ. Các bức vẽ ban đầu dường như chứng minh nạn nhân sống sót đến bình minh — khi núi non có thể nhìn thấy — mâu thuẫn với thời điểm tử vong bị làm giả. Kẻ giết người cố tình để lại các bức vẽ tại cả hai hiện trường vì chúng ủng hộ giả thuyết giết người lúc bình minh, điều trớ trêu thay lại minh oan cho bà ta, vì bà ta có chứng cứ ngoại phạm vào buổi sáng. Sự thật sâu xa hơn, được phát hiện sau một thập kỷ: cả hai họa sĩ đều có thể vẽ cảnh quan từ trí nhớ ngay cả trong bóng tối, nghĩa là các bức vẽ không chứng minh được gì về thời điểm xảy ra vụ giết người. Bức vẽ của nạn nhân thứ hai, bắt chước nạn nhân thứ nhất, là thông điệp mã hóa của chính anh ta: kẻ giết người thực sự là người được lợi từ việc các bức tranh bị để lại.
Hộp cơm bento Hanayagi
Giả mạo thời gian qua nội dung dạ dàyMột hộp cơm đặc trưng từ siêu thị trước ga, vừa là biểu tượng của lòng hào phóng vừa là công cụ che giấu. Nạn nhân ăn một hộp mỗi ngày và chia thêm cho một học sinh nghèo. Kẻ giết người lợi dụng thói quen này: bằng cách ép nạn nhân đã bị bắt ăn một hộp bento mới, bà ta thao túng phân tích nội dung dạ dày mà các bác sĩ pháp y sử dụng để ước tính thời điểm tử vong. Hộp bento tiêu hóa dở đặt thời điểm tử vong sớm hơn khoảng mười hai giờ so với thực tế. Thủ thuật này chỉ hiệu quả vì thi thể bị phá hủy nghiêm trọng đến mức nội dung dạ dày trở thành phương pháp xác định thời gian duy nhất khả thi. Hộp bento xuất hiện xuyên suốt ba dòng thời gian: như một hành động tử tế hàng ngày, như bằng chứng pháp y trong cuộc điều tra, và như vũ khí trong cả hai vụ giết người.
Trói bằng túi ngủ
Túi ngủ như vũ khíBuộc dây thừng quanh túi ngủ khi nạn nhân đang ngủ sẽ bất động tay chân họ trong khi vẫn để bàn tay tự do cử động bên trong. Phương pháp này cho phép một kẻ giết người nhỏ con khống chế đàn ông trưởng thành mà không cần vật lộn. Nghịch lý này là trung tâm của bí ẩn: nạn nhân bất lực nhưng vẫn có thể lấy bút và giấy từ túi áo và vẽ bằng xúc giác. Kỹ thuật này giải thích cả cách các vụ giết người có thể xảy ra về mặt vật lý lẫn cách các thông điệp lúc hấp hối được tạo ra — kết nối phương pháp giết người với phương pháp làm chứng. Việc nạn nhân thứ hai phát hiện ra kỹ thuật này trở thành khoảnh khắc anh ta hiểu chính xác ai đang giết mình.
Bức tranh cái cây của Naomi
Chẩn đoán phản tác dụngBức tranh được phân tích trong phần mở đầu — một cái cây đầy gai bảo vệ một con chim nhỏ trong hốc cây — đại diện cho tâm lý kẻ giết người theo cách diễn giải của một nhà tâm lý học. Ban đầu được đọc như bằng chứng về bản chất kép (sự hung hãn cộng với tình yêu nuôi dưỡng có thể được tách rời và vun đắp), nó trở thành ẩn dụ tổ chức của cuốn sách. Sự tiết lộ cuối cùng đảo ngược hoàn toàn cách đọc: những chiếc gai tồn tại chính xác là để bảo vệ con chim. Khả năng bạo lực cực đoan không đối lập với tình yêu của người mẹ — nó được sinh ra từ chính tình yêu ấy. Mọi vụ giết người đều bắt nguồn từ cùng một gốc rễ với mọi hành động chăm sóc dịu dàng. Bức tranh xuất hiện ở đầu sách như niềm hy vọng và trở lại ở cuối sách như nỗi kinh hoàng, cùng một hình ảnh mang ý nghĩa đối lập tùy thuộc vào những gì người xem biết.
Tải PDF
Tải EPUB
.epub digital book format is ideal for reading ebooks on phones, tablets, and e-readers.